Nếu có một màu sắc định hình nên linh hồn kiến trúc của Bồ Đào Nha, đó chắc chắn không phải là màu vàng rực rỡ của nắng mặt trời Địa Trung Hải, cũng không phải màu xanh thẳm của Đại Tây Dương. Đó là sắc xanh lam – trắng của Azulejos – những viên gạch men được khảm tỉ mỉ trên khắp các mặt tiền nhà thờ, cung điện và ngay cả những góc phố bình dị.

Đối với người bản địa, Azulejos không đơn thuần là vật liệu trang trí mà chúng còn là những cuốn biên niên sử bằng gốm, lưu giữ trọn vẹn thăng trầm lịch sử và dòng chảy văn hóa của quốc gia này.

1. Nguồn gốc của “Kỳ quan trên gốm”

Ít ai biết rằng, biểu tượng đặc trưng của văn hóa Bồ Đào Nha lại có gốc rễ từ thế giới Ả Rập. Từ “Azulejos” bắt nguồn từ tiếng Ả Rập “al-zellige”, có nghĩa là “viên đá mài nhẵn”.

Vào thế kỷ 16, Vua Manuel I của Bồ Đào Nha trong một chuyến công du đến Tây Ban Nha đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi kỹ thuật khảm gạch màu sắc của người Moor. Ông đã mang nghệ thuật này về nước, định hình lại nó bằng mắt thẩm mỹ riêng của người Bồ Đào Nha.

Ban đầu, dưới ảnh hưởng của nghệ thuật Hồi giáo, các họa tiết chủ yếu là những hình khối hình học đan xen phức tạp (gọi là mudejar) và các dải ruy băng uốn lượn đầy tính đối xứng. Nhưng khi người Bồ Đào Nha thực sự làm chủ kỹ thuật này, bề mặt gốm đã biến thành những “trang sách” sống động. Họ đưa vào đó những hoa văn mô phỏng tự nhiên như hoa lá, dây leo, và đặc biệt là các biểu tượng gắn liền với Kỷ nguyên Khám phá Đại dương – như chiếc la bàn hải trình, mỏ neo, hay những con tàu đang rẽ sóng. Các ký tự tôn giáo, huy hiệu hoàng gia và các điển tích cổ cũng được nghệ nhân khắc họa tỉ mỉ và lưu giữ cho đến ngày nay. 

Đến thế kỷ 17 – 18, khi dòng chảy thương mại mở rộng, sự du nhập của gốm sứ men lam trắng từ Trung Hoa đã tạo nên một cuộc cách mạng. Người Bồ Đào Nha bắt đầu tiết chế các sắc màu rực rỡ khác, tập trung hoàn toàn vào hai tông màu: Xanh lam (Cobalt Blue) và Trắng. Sự kết hợp này tạo nên một diện mạo vừa sang trọng, vừa thanh tao, trở thành dấu ấn độc bản kéo dài hàng thế kỷ.

Mỗi bức tường gốm vì thế không chỉ để ngắm, mà là để “đọc” – nơi người ta có thể nhìn thấy cả một dòng chảy lịch sử, những hoài bão viễn chinh và thế giới quan sâu sắc của người bản địa được cô đọng lại trên nền đất nung.

Tác phẩm Azulejo trong Vườn của Cung điện Fronteira ở Lisbon (Ảnh: WorldPhotosadanijs / Shutterstock)

2. Những “bảo tàng mở” lưu giữ sắc xanh di sản

Bước chân vào bất kỳ thành phố nào tại Bồ Đào Nha, bạn như đang lạc vào một cuộc triển lãm nghệ thuật không tường bao. Những bức tranh khổng lồ được ghép từ hàng ngàn viên gạch Azulejos kể cho người xem nghe về những cuộc phát kiến địa lý, các điển tích tôn giáo, hay chỉ đơn giản là nhịp sống hằng ngày của người dân chài lưới.

  • Nhà ga São Bento (Porto): Được mệnh danh là một trong những nhà ga đẹp nhất thế giới. Sảnh chính của nhà ga được bao phủ bởi hơn 20.000 viên gạch Azulejos, tái hiện lại những cột mốc lịch sử huy hoàng nhất của Bồ Đào Nha.
  • Nhà thờ Carmo (Porto): Mặt bên của nhà thờ là một tác phẩm nghệ thuật khổng lồ bằng gốm sứ xanh trắng, thu hút hàng triệu hàng ngàn lượt khách check-in mỗi năm nhờ vẻ đẹp cổ kính, trang nghiêm.
  • Cung điện quốc gia Pena (Sintra): Nơi Azulejos được kết hợp hài hòa với kiến trúc lãng mạn thế kỷ 19, tạo nên một không gian hoàng gia lộng lẫy nép mình bên thung lũng sương mù.
Nhà ga São Bento

3. Từ nghệ thuật kiến trúc đến triết lý sống thanh bình

Người ta thường nói, kiến trúc phản ánh tâm hồn của một dân tộc. Sắc xanh Azulejos trường tồn qua nắng mưa, bão biển của vùng Đại Tây Dương chính là minh chứng cho sự bền bỉ của người dân nơi đây.

Giữa nhịp sống hối hả của thế giới hiện đại, Bồ Đào Nha vẫn giữ cho mình một khoảng lặng yên bình. Ngắm nhìn những bức tường gốm xanh dưới bóng nắng chiều, thưởng thức một ly rượu vang Porto và lắng nghe giai điệu Fado da diết, bạn sẽ hiểu vì sao quốc gia này luôn trong danh sách những nơi đáng sống nhất thế giới. Không phô trương, không vội vã, Bồ Đào Nha chinh phục lòng người bằng chiều sâu văn hóa và sự bình yên trong từng hơi thở.